"Vẻ đẹp chân thật không nằm ở nơi được nhìn thấy, mà ở nơi được cảm nhận sâu sắc."
Hoa quỳnh – loài hoa của bóng đêm, chọn khoảnh khắc cả thế gian chìm vào giấc ngủ để nở rộ. Với sắc trắng tinh khôi, tựa ánh trăng thanh khiết, cùng hương thơm dịu nhẹ, hoa quỳnh âm thầm tỏa sáng trong bóng tối. Chính sự khiêm nhường ấy khiến vẻ đẹp của nó trở nên đặc biệt và đầy sức cuốn hút.
Đêm ấy, trời tĩnh lặng đến lạ thường. Ánh trăng trải nhẹ như một tấm khăn bạc phủ lên khu vườn nhỏ phía sau ngôi nhà gỗ cũ kỹ. Người ta thường thấy cụ già ấy ngồi trên chiếc ghế tre cũ, đôi tay chai sạn chậm rãi nâng niu từng bông hoa quỳnh đang e ấp nở. Cụ không nói, cũng chẳng làm gì ồn ào. Chỉ đôi mắt là bừng sáng, ánh lên niềm vui khi từng cánh hoa trắng muốt hé mở, tỏa hương dịu nhẹ len lỏi vào màn đêm.
Cụ trồng hoa quỳnh từ bao giờ, chẳng ai nhớ rõ. Cả làng đều thắc mắc: “Loài hoa này nở trong đêm khuya, sáng ra đã tàn. Có ai thấy đâu mà cụ lại trồng nhiều thế?” Nhưng cụ chẳng bao giờ đáp, chỉ lặng lẽ chăm hoa, mùa này qua mùa khác.
Rồi một ngày, một cậu bé – con của gia đình hàng xóm tò mò – đến hỏi cụ:
“Cụ ơi, cụ có thấy buồn không khi hoa quỳnh chỉ nở một lần trong đêm, rồi tàn ngay vào sáng sớm?”
Cụ cười, giọng cụ trầm ấm, nhẹ nhàng như chính khu vườn ấy:
“Buồn ư? Không đâu cháu. Hoa quỳnh chẳng sống lâu, nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, nó đẹp trọn vẹn nhất, không giữ lại gì cho mình. Vẻ đẹp ấy không cần ai chứng kiến, không cần ai công nhận. Nó chỉ cần nở, để khẳng định rằng nó đã sống và đã đẹp.”
Đêm hôm sau, cậu bé len lén ra vườn, muốn tự mình ngắm hoa quỳnh nở. Trong bóng tối, cậu nhìn thấy cụ già ấy – đôi tay chắp lại như đang cầu nguyện trước những bông hoa. Gió nhẹ mang theo hương thơm dịu dịu khiến cậu ngẩn ngơ. Cậu nhận ra: có lẽ không phải hoa quỳnh cần cụ, mà chính cụ cần hoa quỳnh – cần một vẻ đẹp tĩnh lặng để chữa lành trái tim đã trải qua bao năm tháng.
Sau này, khi cụ qua đời, khu vườn quỳnh vẫn nở mỗi mùa. Nhưng không còn ai chăm sóc, những bụi cây dại dần phủ kín lối đi. Chỉ những đêm trăng sáng, mùi hương hoa quỳnh thoảng trong gió như lời nhắc nhở rằng: cuộc đời dù ngắn ngủi, chỉ cần sống trọn vẹn và âm thầm để lại hương thơm, thế là đủ.
Những người yêu vẻ đẹp của hoa quỳnh thường nói rằng, để ngắm nhìn một bông hoa nở, cần sự kiên nhẫn và tĩnh lặng. Cuộc đời cũng thế. Đôi khi, chính sự tĩnh lặng đó giúp bạn nhận ra những điều đẹp đẽ mà cuộc đời âm thầm gửi đến – như hương thơm của hoa quỳnh lan tỏa trong màn đêm, không cần phô trương nhưng mãi đọng lại.
Như cánh hoa quỳnh khép lại vào sáng mai, cuộc đời không cần phô trương, chỉ cần hương thơm để lại là đủ để người đời nhớ mãi.
Hãy sống như hoa quỳnh – không phô trương, nhưng mỗi lần nở đều để lại một dấu ấn không thể phai nhòa trong lòng những ai hữu duyên.
Xuất bản và phát hành 12/2024
Cuốn sách đầu tiên mở ra hành trình viết về chữa lành và tìm lại sự tĩnh lặng trong tâm hồn.
Xuất bản và phát hành 05/2025
Tập tản văn ghi lại những chiêm nghiệm nhẹ nhàng, như lời thì thầm từ sâu thẳm trái tim, nâng đỡ người đọc trong từng khoảnh khắc đời sống.
Các dự án tiếp theo
Chuỗi tác phẩm sắp ra mắt, tiếp tục đồng hành cùng bạn đọc trên con đường tìm kiếm bình yên và sự thấu hiểu.
Những trang viết không chỉ là câu chữ, mà là nhịp cầu giúp bạn tách mình khỏi những xao động, tìm về sự tĩnh lặng giữa thế gian bộn bề.
Mỗi dòng tâm tình là một tấm gương phản chiếu, giúp bạn nhìn sâu vào nội tâm để thấu cảm và tìm lại chính mình.
Không lý thuyết suông, đây là những tri thức chắt lọc từ chính những vết thương, niềm vui và sự tỉnh thức có thật trong đời tác giả.
Giúp sự an yên không còn là mong ước xa xôi, mà trở thành hơi thở hiện hữu trong từng quyết định và khoảnh khắc của cuộc sống đời thường.