Cha mẹ còn, cả một đời bình yên
Có những đêm dài lặng lẽ suy tư, ta chợt nhận ra: Bình yên nhất trong đời người không nằm ở những thành tựu lẫy lừng, cũng chẳng phải nơi viễn xứ xa xôi. Bình yên thực ra giản đơn lắm, đó chính là những ngày tháng ta còn được ở bên cha mẹ.
Thuở ấu thơ, bình yên là vòng tay mẹ ôm khít những cơn mơ, là bờ vai cha nâng ta qua những đêm sốt nóng. Khi ấy, chỉ cần có cha mẹ, căn nhà nhỏ đã là cả một thế giới rộng lớn, an toàn và ấm áp nhất trần đời. Đến khi trưởng thành, bước chân ra ngoài với bao lo toan cơm áo, bình yên lại thu bé vào mâm cơm nóng hổi mẹ chờ, vào ánh đèn cha thắp sẵn nơi hiên mỗi tối ta về muộn.
Một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, một ánh mắt dõi theo thầm lặng cũng đủ khiến mọi bão giông ngoài kia bỗng chốc dừng sau cánh cửa. Người ta vẫn nói, mọi đỉnh cao vinh quang ngoài kia dù lấp lánh đến đâu cũng sẽ trở nên lạc lõng nếu thiếu một nơi để trở về. Bởi thành công thật sự không nằm ở danh vọng hay tiền tài, mà nằm ở khoảnh khắc ta mở cửa, thấy những gương mặt thân yêu vẫn đang mỉm cười chờ đợi.
Nhưng cuộc đời vốn dĩ vô thường, và thời gian là thứ tàn nhẫn nhất. Có một sự thật đau lòng mà đôi khi vì mải mê rượt đuổi phù hoa, ta vô tình quên mất: “Cha mẹ còn, ta còn nơi để về; cha mẹ mất, ta chỉ còn lại đường về”. Khi còn cha mẹ, ta cứ ngỡ mình có cả thế giới. Chỉ đến khi họ rời đi, ta mới thấu hiểu rằng thế giới ấy thật ra chỉ gói gọn trong dáng hình hai người già tần tảo.
Không còn ai đợi cửa, không còn ai nhắc mặc thêm áo khi trở trời, không còn tiếng gọi dịu dàng giữa những bão giông cuộc sống. Cha mẹ đi rồi, mái nhà xưa cũng bỗng hóa xa lạ. Bước chân về, mà lòng trống hoác như đi qua một chốn cũ không người.
Làm người, có hai tội lỗi mà cả đời không thể chuộc lại: Bất hiếu và Vô ơn. Bất hiếu là khi người từng nâng ta dậy lúc yếu ớt nhất lại bị ta bỏ rơi lúc họ chẳng còn gì trong tay. Vô ơn là khi ta quên mất ai từng dang tay lúc mình trắng tay. Kẻ phụ lòng hai điều ấy có thể đạt được danh lợi, nhưng vĩnh viễn không bao giờ tìm thấy sự bình yên thực sự trong tâm hồn. Bởi lẽ, phụ nghĩa sinh thành chính là tự tay chôn lấp phúc phần của chính mình.
Nếu bạn đang cảm thấy mệt mỏi với những đánh đổi ngoài kia, hãy dừng lại một chút. Hãy sống chậm lại và cảm nhận sâu hơn. Hãy trân trọng từng phút giây còn được nghe tiếng mẹ cha, vì đó chính là món quà xa xỉ nhất mà cuộc đời ban tặng. Đừng để đến lúc chỉ còn lại "đường về" mới thấy xót xa cho những ngày đã cũ.
— Tác giả Thiện Nhân —
Từ khóa: Tình cảm gia đình, ơn nghĩa sinh thành, cha mẹ còn còn nơi để về, bài viết về cha mẹ sâu sắc, đạo hiếu làm con, tìm lại bình yên, triết lý sống Thiện Nhân.
Hashtags: #ChaMe #GiaDinh #DaoHieu #BinhYen #ThienNhan #DuongDenBinhYen #SongCham #ChuaLanh #PacoBooks #PacoGroup