CẢM THẤY LẠC LÕNG
Khi Ta Thấy Mình Là Người Lạ Giữa Chốn Thân Quen
Trích: Bản thảo 2026 — Tác giả Thiện Nhân
Có một thứ cảm giác rất lạ mà nhiều người trong chúng ta từng nếm trải, đó là cảm thấy lạc lõng ngay giữa những nơi lẽ ra phải thân thuộc nhất. Ngồi giữa một bàn tiệc đông vui, nghe mọi người cười nói rộn ràng, vậy mà lòng ta cứ chông chênh như đứng bên lề một cuộc vui không thuộc về mình. Ta gật đầu, ta cười theo, nhưng sâu bên trong lại có một khoảng cách vô hình mà chẳng ai nhìn thấy, kể cả những người thương ta nhất.
Tôi nhớ có lần trở về căn nhà tuổi thơ sau nhiều năm xa quê, đứng giữa khoảng sân từng in dấu bao trò chơi con trẻ, vậy mà lòng lại dấy lên một nỗi xa lạ khó gọi tên. Mọi thứ vẫn ở đó, gốc cây, bậc thềm, mùi khói bếp chiều, chỉ có điều người trở về đã không còn là đứa trẻ năm xưa nữa. Hóa ra, đôi khi ta lạc lõng không phải vì thế giới đổi thay, mà vì chính ta đã đi qua quá nhiều điều, mang trong mình những vết xước mà nơi chốn cũ chẳng thể hiểu hết.
Cảm giác lạc lõng, nếu chịu lắng nghe, thực ra không hề đáng sợ. Nó chỉ đang nhắc ta rằng đã đến lúc cần quay về làm quen lại với chính mình, lắng nghe xem trái tim mình thật sự mong mỏi điều gì. Những trang sách tâm lý đôi khi giống như một người bạn thấu hiểu, không cố kéo ta ra khỏi nỗi lạc lõng ngay lập tức, mà ngồi lại cùng ta trong khoảng trống ấy, để ta hiểu rằng cảm giác này rồi cũng sẽ qua, như mọi cơn mưa rồi cũng tới lúc tạnh.
Rồi một ngày, khi đã đi đủ xa và trở về đủ sâu trong lòng mình, ta sẽ nhận ra rằng nơi thuộc về ta chưa bao giờ là một địa điểm cụ thể, mà là khoảnh khắc ta được sống thật với chính mình. Một cuốn tản văn nhẹ nhàng trong những buổi chiều như thế, đôi khi lại là chiếc cầu nhỏ đưa ta về gần hơn với nội tâm. Những trang viết tại tủ sách Paco Books luôn mong được làm một chốn dừng chân ấm áp cho bất cứ ai đang thấy mình bơ vơ giữa dòng đời.
Mời bạn lắng nghe giai điệu của sự bình yên...
Hashtag: #thitham #langnghe #tamhon #camxuc #thiennhan #dieukydieu #binhyentamhon #sachmoi #mienbinhyen #tacgiathiennhan