CẢM GIÁC TRỐNG RỖNG
Khi Có Đủ Đầy Mà Lòng Vẫn Thấy Trống Trải
Trích: Bản thảo 2026 — Tác giả Thiện Nhân
Có một thứ cảm giác rất khó gọi tên, không phải buồn, cũng chẳng phải đau, mà là một khoảng trống rỗng mênh mông bên trong, như thể có điều gì đó quan trọng đã rời đi mà ta không hề hay biết. Ta vẫn làm mọi việc như thường ngày, vẫn cười nói, vẫn bận rộn, nhưng sâu trong lòng lại có một sự trống trải cứ âm thầm hiện diện, nhất là vào những khoảnh khắc một mình.
Tôi nhớ có lần trò chuyện với một người đàn ông thành đạt, anh có tất cả những gì người ta mơ ước, một sự nghiệp vững vàng, một gia đình êm ấm, vậy mà anh thú nhận rằng nhiều đêm anh nằm thao thức với một cảm giác trống rỗng khó hiểu. Anh nói, dường như anh đã dành cả đời để theo đuổi những mục tiêu bên ngoài, đến mức quên mất việc lắng nghe tiếng nói bên trong mình. Hóa ra, cảm giác trống rỗng đôi khi không phải vì ta thiếu thứ gì, mà vì ta đã đánh mất kết nối với chính tâm hồn mình.
Cái trống ấy, nếu chịu lắng nghe, thực ra là một lời mời gọi dịu dàng để ta quay về bên trong, để tự hỏi mình thật sự mong muốn điều gì, điều gì mới thực sự khiến trái tim ta rung động. Những trang sách tâm lý đôi khi giống như một tấm gương, giúp ta soi tỏ lại nội tâm và nhận ra những khoảng trống cần được lấp đầy không phải bằng vật chất, mà bằng sự thấu hiểu và yêu thương chính mình.
Lấp đầy khoảng trống là một hành trình quay về, chậm rãi và dịu dàng, để tìm lại ý nghĩa trong những điều giản dị nhất. Một cuốn sách tản văn đọc trong những buổi chiều lặng lẽ, đôi khi lại là người bạn giúp ta gọi tên những điều khó nói. Những trang viết tại Paco Books luôn mong được làm một góc nhỏ an yên, cho bất cứ ai đang mang trong lòng một khoảng trống cần được sẻ chia.
Mời bạn lắng nghe giai điệu của sự bình yên...
Hashtag: #thitham #langnghe #tamhon #camxuc #thiennhan #dieukydieu #binhyentamhon #sachmoi #mienbinhyen #tacgiathiennhan