CÁCH VƯỢT QUA NỖI BUỒN
Không Phải Quên Đi, Mà Là Học Cách Đi Qua
Trích: Bản thảo 2026 — Tác giả Thiện Nhân
Mỗi khi nỗi buồn ghé đến, điều đầu tiên chúng ta thường làm là cố gắng đẩy nó đi thật nhanh, như thể buồn là một điều gì đó đáng xấu hổ cần phải giấu kín. Ta lao vào công việc, ta tìm đến những cuộc vui, ta lướt điện thoại hàng giờ để khỏa lấp khoảng trống, nhưng kỳ lạ thay, càng cố chạy trốn, nỗi buồn lại càng đeo bám dai dẳng hơn, lặng lẽ chờ ta trong những khoảnh khắc một mình.
Tôi từng nghĩ vượt qua nỗi buồn nghĩa là phải nhanh chóng quên đi, phải mạnh mẽ đứng dậy như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng thời gian dạy tôi một điều dịu dàng hơn thế, rằng ta không thể bước qua một dòng sông bằng cách giả vờ nó không tồn tại. Muốn sang bờ bên kia, ta buộc phải lội qua dòng nước, phải cảm nhận cái lạnh của nó thấm vào da thịt, rồi mới có thể đặt chân lên bờ một cách trọn vẹn. Nỗi buồn cũng vậy, nó cần được thừa nhận, được gọi đúng tên, được ngồi lại bên ta một lúc trước khi chịu rời đi.
Có người tìm thấy lối ra trong một buổi sáng đi bộ chầm chậm dưới hàng cây, có người lại tựa vào vai một người bạn cũ, và cũng có người chọn cách lặng lẽ mở một trang sách. Những trang sách tâm lý không hứa hẹn sẽ lau khô nước mắt cho ta ngay tức thì, nhưng chúng nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, đi cùng ta qua quãng đường tăm tối nhất, và thì thầm rằng phía trước rồi sẽ lại có ánh sáng.
Vượt qua nỗi buồn, suy cho cùng, không phải là chiến thắng nó, mà là học cách làm hòa với nó, để mỗi lần buồn đi qua, ta lại trở nên sâu sắc hơn, biết thương mình và thương người nhiều hơn. Một cuốn tản văn bình yên bên tách trà chiều, đôi khi lại là người bạn lặng thầm giúp ta gọi tên những điều khó nói. Những trang viết tại Paco Books luôn ở đó, như một chốn dừng chân nhỏ giữa đời, mong được cùng bạn đi qua những ngày lòng chẳng mấy bình yên.
Mời bạn lắng nghe giai điệu của sự bình yên...
Hashtag: #thitham #langnghe #tamhon #camxuc #thiennhan #dieukydieu #binhyentamhon #sachmoi #mienbinhyen #tacgiathiennhan