Sách Chữa Lành
Một Trang Giấy Chứa Cả Một Đời
Trích: Bản thảo 2026 — Tác giả Thiện Nhân
Cuộc đời mỗi người là những trang giấy... Có trang trắng chờ viết, có trang đã loang đầy mực, có trang lỡ tay làm nhòe mà chẳng thể xóa. Paco nghĩ về điều đó khi dừng trước một quán cà phê nhỏ ven đường. Tấm biển gỗ bạc màu ghi "An yên". Anh bật cười nhạt – an yên? Người ta thật biết đặt tên. Thế mà… an yên lại là thứ anh kiếm tìm bao lâu mà chẳng gặp.
Bước vào trong, quán vắng, chỉ có tiếng kim đồng hồ kêu tích tắc. Anh chọn một góc gần cửa sổ, nơi ánh chiều tà hắt vào loang lổ trên mặt bàn gỗ xước, ánh đèn vàng trên trần hắt bóng anh dài và nghiêng, như chính những suy tư chồng chất trong lòng. Ngoài kia, phố thị hối hả, người qua lại như những con thoi đan xen giữa muôn nẻo đường. Ai cũng có điểm đến. Còn anh – sau chuyến trở về quê nhà ngắn ngủi – lại thấy mình bơ vơ giữa bao ngã rẽ.
Hai ngày trước anh đã về quê thăm cha mẹ, anh đứng trước cánh cửa gỗ bạc màu, nơi căn nhà cũ lợp ngói rêu phong. Mùi khói bếp, mùi đất ẩm sau mưa… tất cả ùa về như một thước phim đã lãng quên. Mẹ đứng bên hiên, dáng người gầy hơn trong trí nhớ, nhưng nụ cười vẫn dịu dàng như thuở nào. Cha ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, mắt nhìn anh lặng lẽ. Chẳng có lời trách móc, chỉ là ánh mắt chứa cả trời yêu thương. Bữa cơm nghèo mà ấm, bát canh rau, cá kho cháy cạnh – từng món ăn giản dị lại khắc sâu trong lòng hơn bất kỳ bữa tiệc xa hoa nào nơi phố thị. Khi rời đi, mẹ dúi vào tay anh một cuốn sổ cũ: "Mang đi mà viết, con ạ. Người ta sống… không nhớ cội, sau này tiếc chẳng kịp."
Cuốn sổ ấy nằm trước mặt. Bìa da đã sờn, góc mép quăn lại, mỗi vết xước là dấu vết của thời gian. Ngón tay khẽ lướt trên mặt bìa, chạm vào lớp bụi mỏng mà lòng lại nặng trĩu. Anh nhớ ngày còn bé, cha từng cầm tay anh, nắn từng nét chữ méo mó trên trang giấy học trò. Mẹ ngồi bên, đôi mắt chan chứa hy vọng. Những ký ức tưởng xa xôi nay ùa về, rõ ràng đến nhức nhối. Bao năm qua, giữa vòng xoáy mưu sinh, anh đã quên mất những điều nhỏ bé ấy. Đó cũng là điều mà những cuốn sách chữa lành của Tác giả Thiện Nhân thường chạm đến — không phải lý thuyết, mà là ký ức, là tình thân, là những điều giản dị ta đã bỏ quên.
"Viết cho cha mẹ. Viết cho chính mình. Viết cho những ai từng lãng quên." – lời tự nhủ vang lên trong đầu, nhỏ nhưng dồn dập. Bút chạm giấy. Mực loang ra, thấm đẫm như ký ức vỡ òa. Anh viết về bữa cơm quê, tiếng muỗng va vào bát lạch cạch, mùi cá kho cháy cạnh thoảng trong trí nhớ. Viết về tiếng cha ho khẽ giữa bữa ăn – âm thanh ngày xưa chẳng mấy bận tâm, giờ bỗng nhói lên nơi lồng ngực. Viết về ngày mưa thuở nhỏ, mẹ đội lá chuối đón anh tan học, áo ướt sũng mà bàn tay mẹ vẫn ấm.
Mỗi nét chữ không chỉ là lời kể, mà là lời xin lỗi. Là nỗi nhớ. Là sự thức tỉnh. Trang giấy tưởng chừng vô tri lại chứa cả một đời hy sinh thầm lặng. Có những điều… nếu không giữ lại hôm nay, ngày mai sẽ chỉ là một trang giấy trắng hoen mực tiếc nuối. Nếu bạn đang tìm một cuốn sách chữa lành để dừng lại và nhìn lại chính mình, hãy ghé Paco Books — nơi mỗi trang sách là một hành trình trở về.
Mời bạn lắng nghe giai điệu của sự bình yên...
Hashtag: #thitham #langnghe #tamhon #camxuc #thiennhan #dieukydieu #binhyentamhon #sachmoi #mienbinhyen #tacgiathiennhan